1. ANH EM CHÚ Ý CHỈ SỬ DỤNG CÁC HOST SAU ĐỂ UPLOAD/DOWNLOAD FILE !
    Dismiss Notice

Mắt ngoan ơi đừng khóc

Thảo luận trong 'Ebook - Truyện' bắt đầu bởi boll93, 28 Tháng 7 2013.

  1. boll93

    boll93 Registed user

    Bài viết:
    2
    Đã được thích:
    0
    Mắt ngoan ơi đừng khóc !
    [Timyeu.info] Những ngày này, mưa như trút nước. Em bó gối ngồi trong căn phòng của mình nhìn ra ngoài trời mưa và nhớ anh da diết. Là mưa hắt lên mắt em thôi, nào đâu phải là em khóc. Bởi em nhớ chứ. Nhớ lắm. Chẳng quên được đâu. Anh nói: Mắt ngoan, đừng khóc. Thế nên em sẽ chẳng khóc đâu. Không khóc đâu. Chỉ là nỗi nhớ anh quặn thắt khiến mắt em ướt nhèm. Càng có nhiều ký ức thì càng dễ tổn thương. Càng có nhiều kỷ niệm thì càng hẫng hụt trong hiện tại. Anh ạ, em hứa đấy, mắt ngoan là không khóc. Không khóc mới là mắt ngoan, anh nhỉ

    Tôi đứng tựa vào bức tường kính, nhìn Ý An nằm thiếp đi bên cuốn nhật ký, mái tóc xõa trên mặt bàn, nước mắt đã khô còn lem nhem trên mặt khiến tôi không khỏi thắt lòng. Giá như tôi có thể chạy đến bên nàng. Tôi thèm được ôm chặt lấy nàng như ngày xưa. Phải, ngày xưa, khi chúng tôi con bên nhau. Giờ thì hết, hết thật rồi. Tôi chỉ có thể đứng từ xa nhìn nàng. Đôi lần, nổi nhớ quặn thắt khiến tôi không thể kìm chế nổi, tôi đã lẻn vào sát bên nàng, lúc nàng đang ngủ, tất nhiên, chỉ để vuốt tóc nàng. Một cái vuốt tóc nhẹ hơn gió. Nhưng rồi sau đấy, tôi càng thắt lòng hơn. Nổi nhớ như vực xoáy hút sạch cõi lòng tôi, cảm xúc của tôi. Để rồi sau đó, tôi rỗng không, chơi vơi và chới với.

    Phải, mắt ngoan ơi, đừng khóc. Là tôi đã nói với nàng như vậy. Bởi nàng khóc, lòng tôi cũng đớn đau. Bởi nước mắt của nàng như axit cháy thịt da tôi, cháy lòng tôi. Vài lần, nàng bật tỉnh giấc, thỏang thốt nhìn quanh và gọi tên tôi. Những lúc như vậy, tôi trốn vào một góc sâu hút, và cứ thế khóc. Tôi trốn nàng hay tôi trốn chính tôi?

    Anh ơi! Có nhiều đêm em mơ thấy anh. Em mơ thấy anh như ngày xưa, vẫn mỉm cười mỗi khi mình gặp nhau. Nụ cười của anh như vị cam thảo vậy. Em chưa bao giờ gặp được ai có nụ cười như vậy. Có lẽ cả đời này cũng thế, sẽ không có ai cho em nụ cười kiểu dó. Anh nhớ không? Có một hôm, em bất ngờ kiềng chân lên để hôn anh. Đó là vì em muốn nếm nụ cười của anh đấy. Đến tận bây giờ nhắc lại, em vẫn thấy vị cam thảo nơi đầu lười của em anh ạ! Anh nhớ không? Em dã từng nói với anh rồi đấy, rằng: Anh là món quà mà ông tròi đã tặng em sau bao nhiêu năm em khẩn cầu. Tiếc rằng, món quà này có thời gian sử dụng ít quá. Cho đến tận bây giờ, em vẫn giận mình vì đã có những ngày bỏ lỡ anh trong suốt 2 năm của chúng mình. Cho dù trong suốt 2 năm ấy, chúng mình đã ở bèn nhau mỗi ngày. Em ngốc nhỉ? Nhưng mà thật lòng đấy, em vẫn giận mình và tiếc nuôi nhiều lắm.

    Hai năm yêu nhau, gần như chúng tôi đã ở bên nhau trọn vẹn. Đi đâu cũng có nhau. Làm gì cũng cùng nhau. Vậy mà cũng như nàng, tôi lúc này vẫn nuối tiếc thật nhiều, vẫn thấy còn biết bao điều mà cả hai chưa kịp làm. Chẳng hạn như nàng rất thích được đi bơi cùng tôi nhưng tôi lại không đủ can đảm để học bơi. Lần nào nàng đi bơi về cũng phụng phịu kể về những đôi yêu nhau ôm nhau dưói bể bơi khiến nàng ghen tỵ. Tôi vẫn cứ hứa với nàng rồi tôi sẽ học bơi và xuống bể bơi cùng nàng. Vậy mà sau rốt, tôi vẫn không làm được điều đó. Nhiều khi cuộc đời là như thế, chúng ta cứ lần lữa những dự định để rồi sau này lại tiếc vì đã chưa thực hiện được nó. Nếu có thể quay lại 2 năm về trưóc, chắc chắn, tôi sẽ đi học bơi hoặc kể cả không học được thì tôi cũng sẽ liều lĩnh mà xuống bể bơi với nàng. Giờ đây, tôi đã không còn cơ hội ấy rồi. Hôm nay, ở bể bơi Sao Mai, nàng mặc một bộ bikini rực rỡ. Tôi đứng tít từ xa nhìn nàng và thắt lòng khi nhớ đến vẻ mặt phụng phịu ngày xưa của
    nàng. Tôi thấy nàng nhìn những đôi yêu nhau ôm nhau dưói bể bằng đôi mắt buồn thăm thẳm. Tôi biết khi đó nàng đang nhớ đến tôi.

    Hôm nay em đi bơi ở bể bơi Sao Mai thì tình cờ gặp Khang. Anh còn nhớ NamKhang không? Khang không biết chuyện anh đã rời khỏi em hơn 1 năm nay rồi. Cậu ta choáng lắm khi em cho cậu ta biết điều đó. Chúng em đã đi uống nước với nhau. Trong suốt cuộc nói chuyện chỉ toàn là về anh thôi. Thật lạ là em nói về anh không còn khó khăn như những ngày trước nữa. Những ngày trước dó, mỗi khi ai dó nhắc về anh hay em nói về anh, em luôn không kìm được nước mắt. Vậy mà hôm nay khi nói chuyện với Khang, em cảm thấy rất thoải mái. Em cũng chẳng biết là do Khang hay do em dã quen với việc anh rời bỏ em không nữa. Một buổi chiều thật dễ chịu anh ạ! Em và Khang cùng thống nhất với nhau sẽ thu xếp thời gian qua nhà anh trong tuần tới dấy! Anh Truyen bao damliều liệu mà ở nhà đón em với Khang nhé! Anh không về em sẽ giận anh đấy!

    Tôi lạ gì Khang. Có một câu chuyện mà tôi đã giấu nàng hồi xưa. Hồi tôi và Khang còn hay đi chung vói nhau lên sàn khiêu vũ cổ điển. Chính Khang chứ không phải là tôi, ra bắt quen với nàng trước. Và cũng là Khang đã chết đứ đừ nàng ngay từ những ngày đầu tiên ấy. Nhưng nàng lại yêu tôi. Nói chính xác là tôi đã hớt tay trên của Khang. Tôi nhớ chứ, hồi đó, tôi nhảy giỏi hơn Khang nên tôi luôn là người nhảy đôi cùng nàng. Tôi cũng qua mặt Khang khi rủ nàng đi chơi. Tội nghiệp Khang, cậu ấy vẫn nghĩ rằng tôi là một quân sư của cậu ấy. Khang làm đủ mọi chiêu trò tán tỉnh. Từ chuyện mua hoa hồng gủi tặng nàng ròng rã 3 tháng trời mà không ghi tên người gửi đến chuyện mỗi ngày cứ đúng giờ trước khi lên sàn nhảy cổ điển, Khang lại gọi đăng ký một ca khúc gửi đến điện thoại của nàng. Cho đến khi tôi và nàng chính thức yêu nhau thì Khang choáng. Khang lánh mặt tôi. Khi đó, tôi cũng mặc kệ Khang. Bởi tôi đã có nàng. Sau đó, tôi vói nàng cũng bặt tin Khang. Giờ thì nàng đã gặp lại Khang rồi. Tình cơ hay định mệnh? Khang là một người tốt. Nếu đó là mệnh trời thì tôi cũng chúc phúc cho nàng với Khang thành một cặp. Nghĩ đến điều đó, tim tôi lại thắt lại. Âu đó cũng là sự ích kỷ nhất thời.

    Khang kể cho em nghe chuyện ngày xưa, hồi chúng mình quen nhau trên sàn khiêu vũ cổ điển ấy. Em thật không ngờ hồi đó anh ma lanh đến thế dấy! Hóa ra những bó hoa hồng được gửi dều dặn dến nhà em suốt 3 tháng trời dều là của anh. Vậy mà anh chẳng kể cho em nghe khiến em hồi dó cứ tưởng là Khang gửi. Lại còn chương trình gửi ca khúc qua điện thoại nữa chứ! Anh có biết là hồi ấy em đã bị nghiện cảm giác chờ đợi ấy không?Những câu chuyện về anh khi em nói với Khang luôn cho em cảm giác ấm áp dến lạ kỳ. Giá như anh còn ở lại bên em, thế nào em củng cắn cho anh một nhát. Anh oi, em nhớ anh quá di!

    Hôm Khang và nàng tới nhà tôi thì tôi đang ở trên chùa nghe kinh. Lúc trở về nhà thì Khang và nàng đã đi rồi. Tôi định đi theo nàng nhưng rồi lại thôi. Hãy để cho họ phút giây riêng tư - tôi nghĩ thế. Có những cảm giác rất phức tạp trong tôi. Vẫn biết giờ nàng là người tự do, không còn thuộc về mình nữa vậy mà lòng cứ cồn cào lên gì đâu. Như thể ghen. Cảm giác rất buồn và chông chênh. Nhất là khi tôi thấy nàng ngồi sau xe của Khang. Tôi biêt rằng tôi sắp mất nàng. Tôi cảm nhận được tình cảm vi diệu trong nàng. Đôi mắt của nàng, ánh nhìn của nàng, những câu chuyện và cả những buổi đi bơi nhiều hơn. Nàng đã yêu Khang mà nàng chưa biết hoặc nàng đang cố gạt đi.
    Em yêu Khang thật rồi. Yêu thật rồi anh ạ! Những ngày này, em luôn muốn gặp Khang. Anh có giận em không?

    Tôi đứng lặng đi khi thấy Khang ôm nàng. Liệu cảm giác của tôi lúc này có giống như Khang hồi xưa khi bắt gặp tôi ôm nàng? Đó là một cảm giác rất khẩn trương, chới với và hẫng hụt. Dù tôi đã chuẩn bị trước vậy mà lúc này đây nhìn thấy họ, lòng tôi vẫn đơn đau, quay cuồng. Nàng đã xếp lại những món đồ kỷ niệm của chúng tôi khi xưa và cất chúng vào tủ. Tôi không biết tả tâm trạng của tôi lúc này ra sao nữa. Như thể trái tim của tôi vỡ ra ngàn mảnh. Lại như thể ai đó đang rút sạch trái tim mình.

    Em có một lời mời làm việc tại Đà Nẵng anh ạ! Em nhận lời mời ấy vì Khang và vì những ngày phía trước của em. Ngày 17 này em đi. Sẽ là một cuộc sống mới, ở một thành phố khác. Nếu còn anh thì em vẫn còn Hà Nội. Em yêu Hà Nội như em đã yêu anh. Nhưng giờ thì em phải đi dù nói thật lòng rằng em chưa bao giờ hết yêu anh. Sẽ là một cuộc sống mới ở một thành phố khác. Khang sẽ đi cùng em và anh cũng sẽ phù hộ cho em nhé. Hằng năm, ngày giỗ anh em sẽ cố gắng để về. Em hứa đấy Chiều nay Khang sẽ đưa em di thăm mộ anh và sẽ tạt qua nhà anh để chào mẹ anh. ở trên cao đấy, anh sẽ hạnh phúc anh nhé!

    P/s: tôi đi theo nàng và Khang đến tận chân cầu thang máy bay. Rồi cứ đứng đó nhìn theo chiếc máy bay lăn bánh, cất cánh và mất hút trong làn mây. Nàng đi thật rồi. Hà Nội chr còn mình tôi. Hôm qua, sau hai năm ngày tôi mất, gia đình cũng đã đem tro cốt của tôi đi chôn. Tôi cũng sẽ không còn ai để đi theo nữa. Tạm biệt nàng, tạm biệt tình yêu cuối cùng của tôi. Mắt ngon ơi, em đừng khóc nhé...
    - Sưu tầm: Nkokboll (Wap truyen tinh yeu)

    - Tags: Wap truyen tinh yeu-Truyen tinh yeu-Truyen sex-Truyen nguoi lon-Truyen loan luan-Truyen hiep dam-Tra sua tam hon-Tieu thuyet tinh yeu-Truyen ngan tinh yeu-Truyen tinh yeu lang man
     
    • Mở iCloud all iPhone/iPad: 6/6S/7/7+,...
    • Mở qua IMEI, trực tiếp trên servers Apple !
    • Thời gian chờ chỉ 1-24h, 100% thành công !
    • Hỗ trợ máy đã báo mất: Lost/Stolen/Blacklist !
    • Unlock all iPhone lock Nhật, Mỹ: 5,5S,6,6S,7/7+ !
    • Thời gian chờ chỉ từ 1 ngày, 100% thành công !
    • Hỗ trợ tất cả các nhà mạng/quốc gia !
    • Hỗ trợ máy đã báo mất: Lost/Stolen/Blacklist !
    Bài viết mới nhất
    Tags:
Đang tải...